Mọi người rồi cũng rời bỏ bạn, ngay cả người bạn thân nhất. Khi có thể sống với cô đơn, chúng ta không còn đòi hỏi ở người khác nữa, và cảm thấy vô cùng thanh thản.
Chúng ta khỏa lấp cô đơn bằng những phương tiện giải trí như sách vở, ti vi, internet, phim ảnh… Tuy nhiên, sau những thú vui ấy, nỗi cô đơn vẫn tồn tại, không hề mất đi. Đây là lúc người ta gọi là “ôm lấy cô đơn”.
Chúng ta phải tự mình xoay xở khi không có ai bên cạnh. Đứng dậy sau một cuộc tình, tới một nơi hoàn toàn xa lạ không ai quen biết… bạn phải tự mình giải quyết.
Người ấy không phải là thế giới của bạn. Còn có một cuộc đời khác ngoài họ. Bạn đã sai khi cứ chờ “đúng người” mang hạnh phúc đến cho mình.
Hạnh phúc của bạn còn phụ thuộc vào những gì bạn làm.
Phần lớn những ý tưởng sáng tạo thường xuất hiện khi… một mình. Sự tĩnh lặng đơn độc có thể là
một chất xúc tác cho những phát kiến.
Bạn không nhất thiết phải cần đến sự ủng hộ. Nhiều lần trong đời chúng ta cứ trông chờ ý kiến người thân, bạn bè. Sự cô đơn dạy bạn chịu trách nhiệm với quyết định của mình, dần quen với sự tự quyết.
Không phải thương lượng với ai. Không phải thay đổi kế hoạch. Bạn một mình tận hưởng thú vui riêng cho đến khi nào muốn kết thúc. Cơ bản là bạn được tự do làm những gì mình thích.
Sự im lặng giúp bạn hoàn thiện, dạy bạn cách phớt lờ một số thứ không cần thiết. Bạn nói ít và lắng nghe nhiều hơn. Nhờ thế, bạn cũng học được cách kiên nhẫn.
Cha mẹ thương con cái vô điều kiện và luôn có mặt bên chúng ta dù xảy ra bất cứ chuyện gì. Tất cả thế giới có thể bỏ mặc bạn. Nhưng hai người này thì mãi mãi không.
Càng chìm đắm trong những trải nghiệm một mình, bạn càng hiểu bản thân mình và sẽ bớt đi thói vị kỷ. Bạn biết dùng thời gian vào những việc có ích, biết trân quý những điều bình dị.
Mời bạn bè tham gia page “Thực chiến cùng sếp Tâm” để cùng học hỏi và phát triển kỹ năng nhé!
















